CON ĐƯỜNG QUEN BỖNG THÀNH XA LẠ

CON ĐƯỜNG QUEN BỖNG THÀNH XA LẠ
Chợt nhận ra: Em đã hết lắm điều
Không làm “thơ” tình được nữa vì tình im lặng
Không anh
Trái đất hiu quạnh
Âm thanh trốn chạy
Mắt ai cũng bàng bạc nhìn em như người hành tinh khác đến thăm
Tình yêu là gì mà hay chơi khăm
Chói lóa con mắt để em tưởng mình được sống
Trượt một bánh xe
Trượt một quãng đường
Lời chào cũng trượt đi không để lại một dư âm êm dịu
Phố lại rộng thênh
Đông kẹt xe mà em vẫn một mình
Còn không
Quán café nhìn ra những ô cửa sổ cũ
Còn không ngày mưa gió
Vòng ôm xiết chặt tiếng nói trượt phía sau
Tháng bảy
Lại Ngâu
Xa biền biệt lại thấy gần hơn khi cách nhau vài bước
Mưa vẫn mù mịt
Liệu còn gì để nói với nhau
Em hết lắm điều rồi
Từ hôm nhìn ánh mắt anh khô hạn
Tình cạn không phải vì nắng đốt mà vì mùa hè vẫn thấy lạnh khi bên nhau
Cây bớt xanh và gió đổi màu
Con đường quen bỗng thành xa lạ
Đ.H
0h15’ ngày 24/8/2017

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *