“Cổng trường Nhân văn khi đó có mấy bà chị trông xe

“Cổng trường Nhân văn khi đó có mấy bà chị trông xe. Trong đám ấy nổi bật có chị Dung, tục gọi là Dung hếch vì mũi hơi hếch. Năm nay chị Dung khoảng 33 – 34 hoặc cũng có thể 37. Chị Dung da trắng, tóc vàng, mắt vẽ chì… nhìn rất sexy, đặc biệt hay mặc váy trắng và nói bậy như ranh.
Có hôm ra bãi gửi xe, thấy chị mặc váy trắng mỏng, dài ngang đầu gối… ngồi gác một chân lên gốc xà cừ, hàng họ cộm hết cả lên như cái bánh mì nhìn rất mất dạy. Bà già đồng nghiệp đứng cạnh nói nhỏ “Kìa chân với cẳng kìa, bỏ xuống đi, lộ hết cả còn gì”. Chị Dung thản nhiên nháy mắt bảo “Kệ, kệ… kệ nó, hi hi”. Hóa ra là chị biết nhưng giả vờ hớ hênh để câu mấy thằng sinh viên vào gửi xe.
Bọn mình mỗi lần ra bãi xe hay hỏi chị “Hôm nay màu gì chị ơi?”. Chị sẽ vén chân váy lên cao một chút đủ để thấy quần chip xong cười hi hi bảo “Nõn chuối nhé”, hoặc “Tím than nhé”… tùy hôm ấy mặc màu gì. Mấy thằng rất ưng chị, nên cứ tan học, vừa bước xuống cầu thang vừa đố nhau hôm nay chị Dung mặc màu gì? Thằng đoán đen tuyền, thằng xanh lá cây, thằng bã trầu… lao xao loạn cả lên. Có nhiều bữa ra cả độ: thằng nào đoán trúng sẽ được bữa cháo lòng đêm. Sau một thời gian ra độ, anh em rút ra được quy luật sau:
Thứ 2 đầu tuần chị Dung hay mặc màu trắng; thứ ba mặc nõn chuối; thứ tư xanh dương, thứ 6 da cam, thứ bảy máu chảy về tim ưu ái màu tím Huế thủy chung, chủ nhật nóng bỏng nhất nên chơi màu đỏ.
Nhưng người tính không bằng trời tính, có bữa anh em cũng từng bể con mẹ nó kèo vì thói đỏng đảnh của chị. Hôm ấy sau khi lần lượt từng thằng nhận màu xong, ra bãi hỏi chị, chị Dung kéo hẳn khóa bên hông xuống, bảo “Bất ngờ chưa? Da báo nhé!”. Mấy thằng há hốc mồm. Mịa, đúng là da báo nâu nâu chấm đen tuyền thật. Vỡ hết cả độ vì éo thằng nào đoán đúng! Đó là chưa kể nhiều hôm đoán xanh đỏ tím vàng, da cam, xanh cô ban, cổ vịt, tiết dê…. xong, nghĩ kiểu éo gì cũng có thằng đoán trúng, cuối cùng chị mặt lạnh như cứt ngâm bảo chả thằng nào đoán đúng nhé, hôm nay chị thả rông.
Thuật cặc bò nghe chị thông báo, bèn tựa mặt vào gốc xà cừ, mắt thẫn thờ ẩn chứa bao điều muốn nói. Anh em hỏi sao thế Thuật, đói bụng à? Thuật lẩm bẩm “Tao đang tưởng tượng khi thả rông thì trông nó sẽ như thế nào”. Mấy thằng cười như điên, nói mày đúng là nhà âm hộ học, thôi thì thử xin chị Dung vén lên phát xem có đúng như tưởng tượng không.
Chị Dung nhìn thì lẳng lơ, bạo mồm, nhưng không biết thật ra chị có dâm không. Có điều nghe chị kể hài vật. Chị bảo chồng tao á, cứ đi đêm hôm linh tinh về muộn là tao bắt cởi quần lôi chim ra nhúng vào bát nước ấm. Địt mẹ, hễ nổi váng lên là chết với bà.
Mấy thằng gãi gãi đầu hỏi, thế nhỡ nó nhúng dấm thì sao chị! Chị Dung bĩu môi bảo, thì phải nếm chứ, chua mồm thì liệu hồn đấy! Nhiều hôm nhác học, anh em kéo nhau xuống lân la hỏi dò xem có chuyện gì hay nữa không chị, kể bọn em nghe với? Chị nháy mắt bí hiểm nói “Có mà đầy, hihi”.
(Trích “Những chuyện bựa thời sinh viên” – Song Hà).
Đây là một truyện dài nằm trong cuốn “Ký sự đòi nợ”, tiếc là khi đưa vào sách bị biên tập mất nhiều đoạn hay ho. Nhưng không sao, các bạn mua sách đọc cho khỏe mắt, đọc chùa cũng có cái hay nhưng sẽ làm mất hứng tác giả.
* Để mua bộ sách gồm 4 quyển của tôi, các bạn có thể đặt mua bằng cách inbox và để lại họ tên, địa chỉ và số điện thoại, sách sẽ được gửi đi, tiền thanh toán khi nhận sách.
️Hoặc chuyển khoản trước để được ký tặng, theo số tài khoản:
– 5211 0000 118 593. BIDV chi nhánh Hà Tĩnh. Chủ TK: Phạm Song Hà.
Hoặc:
– 3706 2050 80081. Agribank chi nhánh Hương Sơn. Chủ TK: Phạm Song Hà.
☔Giá cả bộ 4 cuốn 430 nghìn (đã bao gồm cước).
⏩Riêng nội thành HN, hãy nhắn tin cho chị Thủy:
0123.246.1963 để được ship tận tay.
⏭️Các tỉnh thành trên toàn quốc (trừ nội thành Hà Nôi) xin inbox hoặc sms cho tôi:
0978.195.393.
Nếu chuyển khoản trước để tác giả ký tặng, gửi tiền xong các bạn nhắn tin qua inbox ngay cho tôi nhé.
Trân trọng!!!

Comments 35

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *