Đề số 6/2017

Đề số 6/2017
I. Đọc hiểu:
Đọc bài thơ sau đây và trả lời các câu hỏi:
“Họ dày vò thân tôi
(H. Haino – Người dịch: Tế Hanh)
Họ dày vò thân tôi,
Họ làm tôi phát cáu,
Người với lòng yêu thương
Người với lòng căm ghét.
Họ đầu độc bữa ăn,
Họ đầu độc chén nước,
Người với lòng yêu thương
Người với lòng căm ghét.
Nhưng cái người dày vò
Và đầu độc tôi nhất,
Chẳng bao giờ yêu tôi,
Cũng chẳng bao giờ ghét.
1. Chỉ rõ các phương thức biểu đạt được sử dụng trong bài thơ?
2. Bài thơ đã dùng những phép liên kết chủ yếu nào? Phân tích hiệu quả của những phép liên kết đó?
3. Trong hai khổ đầu, tác giả đã nhắc đến những đối tượng nào làm khổ mình? Tại sao sự căm ghét hoặc lòng yêu thương của người khác đều có thể đầu độc cuộc sống con người?
4. Khổ cuối của bài thơ đã nhắc đến đối tượng nào khiến tác giả bị dày vò, khó chịu nhất? Giải thích nguyên nhân cảm giác đó?
II. Làm văn ( 7 điểm )
1. Câu NLXH ( 2 điểm)
Viết đoạn văn khoảng 200 chữ trình bày suy nghĩ của anh / chị về chủ đề: SỐNG NHẠT.
2. Câu nghị luận văn học ( 5 điểm)
Cảm nhận về tác động của trận bão biển với tình huống nhận thức trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu qua đoạn văn sau đây:
“… Chiều hôm ấy trong khi Đẩu gặp lão đàn ông để giáo dục răn dạy lão thì tôi trở lại xưởng đóng thuyền. Vắng thằng Phác, dù sao cái bãi cát cũng như cả vùng phá nước trở nên trống trải thế nào ấy. Đêm, những đàn chim di cư vẫn vỗ cánh trong sương, bay qua vùng phá. Tôi khoác chiếc máy ảnh đi lang thang cho đến tận khuya, đã mỏi cả chân, tôi đến ngồi bên một ngọn lửa. Nhím phoi bào bắt cháy sang mấy cái đầu mẩu gỗ cưa ra từ các lẻ ván của một chiếc thuyền mới vớt lên được, sau vụ đắm thuyền trong vụ bắc năm ngoái. Gần sáng trời trở gió đột ngột, từng tảng mây đen xếp ngổn ngang trên mặt biển đen ngòm, và biển bắt đầu gào thét, sóng bạc đầu ngoài cửa lạch nổi cồn lên cao như những ngọn núi tuyết trắng. Trong phá, các thứ tầu thuyền đều tìm vào bờ để trú, duy ở giữa phá chẳng hiểu vì sao vẫn còn thấy một chiếc thuyền vó bè đang đậu. Gió rú ào ào chung quanh chiếc xe Reo vừa mới ở trên rừng xuống, chưa giỡ gỗ xuống hết. Cái ông lão đã ngoài sáu mươi mà vẫn còn theo đuổi nghề sơn tràng đang ngồi bên bếp lửa giữa trời, vẫn đặt hai con mắt đầy vẻ lo lắng ra ngoài mặt phá, nơi có chiếc thuyền. Cái bếp lửa cũng bị gió ném tung ra khắp bãi cát, những tàn lửa đỏ rực bay quẩn lên chung quanh chỗ tôi và ông lão ngồi. Tôi xem lại xoong cơm đã sống nhăn hộ ông lão, đoạn gào lên:- Chiều gió này không khéo bão cấp 11 rồi?- Ừ, ừ… ! – Ông lão lẩm bẩm, vẫn không rời mắt khỏi chiếc thuyền đang chống chọi với sóng gió giữa phá…”
( Chiếc thuyền ngoài xa, tr.89, NXB Giáo dục 2008)

Comments 28

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *