Kinh nghiệm của Ánh:

Kinh nghiệm của Ánh:
Đời cơ bản là buồn nhưng mình dell chỉ sống cho riêng mình nên
– Gặp gỡ ít người thôi, tránh gặp gỡ những người có thể khiến cảm xúc của bạn tiêu cực đi
– Tập yoga hoặc bất cứ môn thể thao nào cũng được. Tập xong mệt bỏ mẹ đi nên thế nào cũng sẽ dễ ngủ hơn không tập gì
– Tập hít thở từng nhịp chậm và tập trung vào hơi thở mỗi khi cảm thấy bắt đầu thiếu kiểm soát. Nằm hoặc ngồi tư thế hành thiền từng nhịp hít và thở ra thì nhẩm: hạnh phúc/ bình an.
– Khi cảm xúc tiêu cực ồ ạt đến thì nằm xuống nhắm mắt và tưởng tượng mình là một dòng nước mát tinh khiết đang ôm ấp và tự xoa dịu nỗi khổ niềm đau của mình, tự nhủ: trôi đi trôi đi… hãy trôi ra biển lớn….
– Khi những cách trên làm mà không hiệu quả thì kệ mẹ nó cứ gào thét cũng được nhưng nhớ là nghĩ về người mình yêu thương và sợ mất nhất, cứ bám lấy điều đó… rồi sẽ qua cơn thôi.
Còn dưới đây là bài viết của fb Huong Vu mình đọc cũng thấy có ích nên share cho ai cần
SỐNG CHUNG VỚI TRẦM CẢM
*Chiều qua, cô bạn thân alo tâm hự: Em luôn ở trạng thái buồn bã lo âu kéo dài, gia đình mới cho em đi chơi vài nước Bắc Âu để giúp em vui vẻ. Đi toàn chỗ nổi tiếng, ở toàn khách sạn 5 sao đắt vcl cả đời em không dám tự bỏ tiền ra hưởng thụ kiểu đó, nhưng ác nỗi em hoàn toàn không thể tìm thấy chút vui vẻ hưng phấn nào. Nhiều tháng nay em không thể tìm thấy một niềm vui nào trong cuộc sống, cũng không thể đọc hết vài trang sách hay tập trung xem hết được một bộ phim. Em không thể nói với ai được, vì ai cũng chỉ nhìn thấy em có chồng giỏi con ngoan, kinh tế ổn. Em sợ mọi người nghĩ rằng em sướng quá hóa rồ. Tuần trước em mất ngủ, rồi tự nhiên đập một chai bia của chồng để lấy mảnh chai tự cứa tay mình, máu chảy lênh láng rồi em cứ ngồi ôm vết thương khóc một mình. Gần đây em luôn nghĩ tới đám ma của mình, em tưởng tượng cả chuyện ca đoàn sẽ hát những bài nào trước quan tài của mình… Chị là người duy nhất em chia sẻ những chuyện này.
Nói với em: Chị hiểu, chị chia sẻ với em được, kể hết chị nghe đi, xả hết những gì đang có trong lòng. ChỊ hiểu là giờ có bày một núi vàng ra trước mặt em cũng chẳng thấy đời đẹp lên tý nào đâu. Chuyện trò xong, phải nghe lời chị, nói rõ với chồng em đang trầm cảm ở giai đoạn khá nặng rồi. Bắt buộc không được dấu chồng nữa nếu em không muốn con em mất mẹ.
*Hơn 10 năm trước, đứa bạn khá thân của tôi đã tu gọn một chai thuốc sâu và chết khi ngủ đêm trong shop quần áo của nó. Không một dòng chữ được để lại, toàn bộ giấy tờ hình ảnh liên quan tới sự tồn tại của nó trên cõi đời đều bị nó đem đốt hết. Pháp y đem nó ra bãi đất trống quây lại để mổ khám nghiệm, công an vào cuộc điều tra, không phát hiện nguyên nhân nào khiến nó tự tử. Việc làm ăn ổn, nợ nần không có, bồ nó vẫn yêu chiều. Nó mồ côi bố mẹ từ nhỏ và cá tính rất tự lập mạnh mẽ, cao 1,67, rất xinh, tôi vẫn bảo dáng nó ăn đứt bọn người mẫu. Chiều trước hôm nó chết, nó vẫn ghé chỗ tôi hẹn mai hai chị em đi chợ đầu mối chọn hàng với nó, sẽ trả chị hơn 200 ngàn em mượn bữa trước luôn, trạng thái vui vẻ bình thường. Cái chết của nó mãi vẫn là ẩn số.
Thỉnh thoảng dân tình lại kháo nhau, trách cứ những kẻ tự tử vì đời đang đẹp thế, công danh sự nghiệp ngon thế, gia đình yên ấm thế… việc đéo gì phải chết. Chết ngu, chết dại, chết vô trách nhiệm… ect…Đéo biết quý cuộc sống… vân vân và mây mây….
Uh thì lý thuyết đéo ai không biết là như thế, nhưng với một số người, khi cuộc sống hoàn toàn không thể tìm thấy niềm vui, hứng thú và nụ cười, tinh thần và thể xác lúc nào cũng nặng như đeo đá thì chết với họ là một lựa chọn nhẹ nhàng nhất. Với thời gian, tôi khẳng định luôn 100% những người tự tử đều là nạn nhân của trầm cảm, họ không may mắn được phát hiện và điều trị để dẫn tới cái kết tất yếu, vậy thôi! Biết quý và luyến tiếc cuộc sống thì đéo ai tự tử!
Chưa kể, một bệnh nhân trầm cảm mà tôi từng phỏng vấn viết bài, người đã tự tử 7 lần nhưng đều được cứu thoát cũng chia sẻ rằng chị luôn trộn đủ các loại thuốc an thần lại để tự tử trong trạng thái vô thức. Lúc nào tỉnh lại chị cũng sợ hãi với việc mình làm. Nhiều người tìm tới cái chết trong VÔ THỨC. Các mẹ nhớ cho. Lúc đó thì bản lĩnh, trách nhiệm… cũng chẳng là cái đéo gì.
Điên loạn, tự tử, xu hướng hành xử bạo lực, hoang tưởng… là những hậu quả kinh khủng của chứng bệnh này nếu không được phát hiện và xử lý. Cắt tay, tự hủy hoại mình… chính là một biện pháp kiểu lấy cái đau này quên đi cái đau khác theo hướng tiêu cực mà người trầm cảm thường hướng tới.
Chứng này đang lấy mạng gần 1 triệu người mỗi năm trên toàn cầu, là nguyên nhân thứ 2 dẫn tới tử vong.
*Bọn trầm cảm có trạng thái chung là cực kỳ mong manh, dễ xúc động và nhạy cảm. Chuyện chẳng có đéo gì chúng cũng phản ứng quá quắt lên gấp mười lần người khác (chuyên môn gọi là trạng thái hưng cảm quá độ???). Nếu là một con lang có chuyên môn, nó sẽ rạch ròi phân tích trầm cảm khiến não tiết ra chất ccc tác động lên hệ thần kinh thực vật, khiến tim đập rất nhanh, cảm giác hồi hộp rối bời, nóng ruột, mất kiên nhẫn… Đó cũng là một lý do khiến bọn trầm cảm thường rất khó thành công trong công việc, sự nghiệp.
Cái khó nói, là bọn dính trầm cảm rất có xu hướng dấu bệnh vì các biểu hiện của chúng chẳng khác đéo giả vờ, đóng kịch. Vừa nói năng bình thường giữa đám đông, nhưng chỉ sau 5 phút sẵn sàng chui vào một góc kín khóc ngất chỉ vì một câu nói, hoặc chẳng vì lý do đéo gì. Xem một cái clip vớ vẩn, khóc hàng tiếng sưng bụp mắt mũi dù bình thường chẳng có tý ty cảm xúc… Các cảm xúc tiêu cực luôn được đẩy lên mức max chỉ sau một nốt nhạc. Luôn cảm giác bơ vơ, cô độc, lạc lõng với cộng đồng, sợ giao tiếp, đéo muốn tâm sự, sợ chỗ đông người, chán chường, sầu não, bất cần, buông xuôi, rối loạn hoảng hốt…
Nói chung, tự bản thân bỏn cũng tự biết các hành vi của mình bất thường vcl, bỏn sợ bị đánh giá với hội chứng giả bệnh (triệu chứng này, bọn y tá hay nhân viên ngành y lại dính nhiều nhất thế mới tài). Bỏn sợ không tìm được sự cảm thông sẽ khiến mình tổn thương hơn. Bỏn lo người thân sẽ lo lắng. Bỏn mặc cảm mình là gánh nặng… Hơn nữa, quan điểm lệch lạc của xã hội luôn đánh đồng các triệu chứng trầm cảm với thần kinh, điên loạn… nên bỏn càng có xu hướng co mình, Đây lại là một nguy cơ cực cao để bỏn tìm tới tự tử là giải pháp.
*Trầm cảm không đơn thuần chỉ tác động lên trạng thái tâm lý như lo lắng, stress… Nó còn tạo ra những báo động giả, triệu chứng giả lên cơ thể … kiểu lừa đảo khiến bệnh nhân lạc lối trong việc xác định bệnh trạng của mình. Vì thế, rất nhiều bệnh nhân tìm tới bác sỹ để tìm các bệnh nội khoa, nhưng các xét nghiệm đều bình thường khiến nhiều bác sỹ cũng không tìm được câu trả lời trong khi thủ phạm chính lại là chính thằng stress. Vụ này, tôi từng trải qua chỉ thời gian ngắn trước đây. Trong hơn 10 năm kể từ khi đẻ lứa đầu, tôi luôn bị ít nhất 1-2 trận sốt rét run cầm cập về đêm kéo dài chừng khoảng 1 tiếng rồi tự hết. Các triệu chứng này, dân gian chúng nó nói là do hậu sản, đẻ xong không kiêng khem… Một năm trở lại đây, thêm chứng đổ mồ hôi trộm ướt sũng cả quần áo khi ngủ, dự đoán là nhẽ thay đổi nội tiết sau hai ca mổ khá lớn. Bác sỹ gia đình của Thụy Sỹ (có rất nhiều bằng cấp lớn, kinh nghiệm nhiều vì ổng đã gần về hưu) cho xét nghiệm máu vài lần cũng không thể tìm ra được nguyên nhân, vì vậy tôi về VN khám. Sau tất cả xét nghiệm, bác sỹ ở A9 Bạch Mai chẩn đoán luôn do tôi bị stress kéo dài tác động tới thần kinh thực vật khiến chúng đẻ ra các triệu chứng giả như trên. Điều trị stress, các triệu chứng trên sẽ hết.
Sau một tháng dùng thuốc, các triệu chứng kia đã ngừng thật. Đây là một gợi ý cho các mẹ khi không tìm được nguyên nhân của các triệu chứng bệnh nghi là nội khoa thì cần lưu ý tới thằng stress.
*Nguyên nhân dẫn tới trầm cảm được thông kê khá nhiều: Cuộc sống áp lực, công việc căng thẳng, các cú shock quá khứ, hormone, shock môi trường sống, thay đổi hoàn cảnh sống, cuộc sống nhàm chán… vân vân và mây mây, thậm chí còn đéo cần lý do người ta vẫn trầm cảm thế mới tài.
Thực tế, bọn càng cá tính và có vẻ mạnh mẽ độc lập càng dễ dính trầm cảm. Vì bỏn có thói quen tự gồng gánh mọi nan đề cá nhân, tự nuốt vào trong cơ thể mọi năng lượng xấu, và thường chủ quan cho rằng mình có thể vượt qua mọi chuyện một cách nhẹ tênh. Thế nhưng đời đéo đơn giản thế, cái lò xo khi bị nén tới một mức nào đó sẽ buộc phải bật, vậy thôi.
Đứa nào bảo tao đã khỏi hoàn toàn trầm cảm thì chẳng khác đéo gì chủ quan kiểu cậy to lồn dễ đẻ. Hoặc đéo hiểu gì về chứng này. Nên nhớ, trầm cảm có thể bớt hoặc thậm chí có thể khiến người bệnh cảm giác như đã thoát khỏi chúng sau những nỗ lực/ thay đổi/ điều trị tích cực, nhưng nó đéo bao giờ hết hoàn toàn. Nó chỉ tạm ngủ yên, và có thể thức giấc bất cứ lúc nào.
Vì thế, đã dính trầm cảm, nên xác định biện pháp phù hợp nhất để sống chung thân hòa bình cùng nó.
*Những việc quan trọng khi tự lắng nghe cơ thể có những biểu hiện của trầm cảm, theo kinh nghiệm cá nhân của tôi:
-Né ngay và luôn những việc khiến mình căng thẳng, hoặc không vui. Tránh đẩy tâm trạng tới trạng thái tiêu cực càng nhiều càng tốt.
-Xác định đây là một hội chứng bệnh cực kỳ phổ biến trong xã hội hiện đại, ai cũng dính phải đéo chừa ai, bởi vậy việc mình dính bệnh chẳng có đéo gì là lạ. Đừng giấu bệnh.
-Nên tìm người chia sẻ ngay và luôn khi cảm thấy có các triệu chứng. Việc cực kỳ quan trọng, phải nói với người thân (vợ, chồng, gia đình…) tình trạng của mình. Cóp mẹ bài của tôi cho họ đọc, nhắc lại đây là việc tối quan trọng vì thái độ ứng xử của những người xung quanh cực kỳ ảnh hưởng tới diễn biến bệnh của những người trầm cảm.
– Nên đi khám chuyên khoa để loại trừ các triệu chứng giả bệnh hoặc stress thông thường.
-Chẳng ai giúp được mình bằng bản thân mình, Yoga, thể thao… là các biện pháp tốt mà rất nhiều người đã chia sẻ. Nhưng đôi khi bản lĩnh cá nhân cũng đéo đủ đâu, phải điều trị chuyên môn bằng thuốc là việc cần thiết, khi bệnh đã ở những mức độ buộc phải có bác sỹ can thiệp. Đừng né tránh biện pháp này.
-Cố gắng đơn giản hóa mọi vấn đề, nhìn đời cách nhẹ nhàng thanh thản.
-Nên nhớ, cuộc đời cơ bản là buồn bỏ mẹ. Nhưng mình đéo sống chỉ cho riêng mình.
@ Em yêu, chị gõ bài này cho em đọc.

Comments 22

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *