Ngược chiều thang cuốn

Ngược chiều thang cuốn, thấy người cũ ngời ngời nói cười bên người đàn ông khác.
Dán ánh nhìn đông cứng vào mắt nhau, không một câu chào, chẳng nửa nụ cười.
Rồi chừng như thấy mình vừa để vuột thứ gì qua tay, ngoảnh nhìn, người ta cũng đang ngoái lại.
Chân có bước đâu, mà cái thang cứ cuốn nhau xa ngái. Tay vịn lại chông chênh quá chừng, làm sao nắm níu…
Ngày đã trôi, tình đã tan, đắm mê cũng đã tàn mà sao nghe trong dạ, mưa gió thốc bời bời.
Dù hồi xưa đã cố dặn lòng:
Chỉ nên vừa vặn yêu thương
Để khi tàn cuộc không vương vấn gì.

Comments 17

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *