Sáng mùng 6 vào ăn bát phở

Sáng mùng 6 vào ăn bát phở, uống cốc trà đá thì bát phở 40k trước Tết nay đã thành 60k, cốc trà 3k cũng tự lên thành 5k. Hỏi bà chủ mới lên giá à? Bà bảo “Tết mà em”. Ơ kìa, Tết thì kệ cmn Tết chứ, liên quan gì mà cốc trà, bát phở tự giá nó lên gần gấp đôi thế?
Tối mùng 7, vào nhà hàng ăn cùng mấy ông bạn. Nhà hàng rõ đông khách, gọi món thì cả tiếng chẳng thấy mang ra, thắc mắc thì bảo “anh thông cảm, Tết nên thiếu nhân viên”. Lại nữa, đó là vấn đề của ông chứ không phải của khách hàng. Thiếu nhân viên thì đừng nhận thêm khách nữa, chỉ nhận đủ với khả năng phục vụ của từng ấy nhân viên thôi chứ?
Sáng mùng 8 ghé tiệm tạp hoá mua thùng sữa tươi cho con, chị chủ tiệm không bán cho dù hàng hoá đang bầy đầy ra nhà, bảo mai mới mở hàng em ei, nay xấu ngày. Vầng, chả biết chị chọn ngày đẹp để mở hàng có đông khách không, nhưng chị mất cmn 1 khách là em rồi.
Với tư duy bán hàng và làm dịch vụ không đặt lợi ích khách hàng lên trên lợi ích cá nhân thì đến bao giờ dân ta mới khá được đây? Đến bao giờ mới thôi đổ tại “Tết mà”? Đến bao giờ mới thôi dựa dẫm vào vận, vào thần thánh để nỗ lực tự thân đây? Khách hàng sẵn sàng chờ đợi, sẵn sàng trả thêm tiền, sẵn sàng bỏ qua sự khó chịu, miễn là minh bạch và để họ được ở thế chủ động.
Haizzz,….thôi thì Tết ra mà, bỏ qua vậy 🙁

Comments 72

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *