TAM THIÊN ĐẠI THIÊN THẾ GIỚI là gì

TAM THIÊN ĐẠI THIÊN THẾ GIỚI là gì?
Vòm trời một đêm thanh không khác chi một tấm màn nhung đính kim cương: hạt thì rực rỡ vàng hoặc man mác xanh, hạt thì nhợt nhạt trắng hoặc hung hung đỏ, hết thẩy đều lấp lánh đẹp xinh.
Nhìn cảnh đó, con người nghĩ đến những thế giới xa xăm và cảm thấy không gian to rộng vô cùng, vũ trụ mênh mông vô hạn rồi để tâm tìm tòi, nghiên cứu với hoài mong hiểu dần dần cái vũ trụ bao la. Sau nhiều thời gian tìm tòi, nhà khoa học đã trình bày phần nào cái vũ trụ mênh mông kia.
Họ diễn lại rằng: Quả đất là một hành tinh giống một khối tròn hai đầu hơi dẹp, quay chung quanh mặt trời theo một đường rõ rệt (quỹ đạo), hợp với những hành tinh khác cũng quay chung quanh mặt trời theo những vòng tròn to nhỏ khác nhau làm thành một thái dương hệ. Mặt trời to hơn quả đất 1.300.000 lần, nếu lấy viên bi để hình dung quả đất thì mặt trời sẽ là một căn phòng vuông mỗi chiều 3 thước.
Thái dương hệ gồm có mặt trời ở giữa, rồi lần lượt đến những hành tinh, từ gần đến xa là: Thuỷ Tinh, Kim Tinh, (thường gọi là sao Hôm hay sao Mai), Trái đất, Hoả tinh. Hành tinh nhỏ: Mộc Tinh, Thổ Tinh, Thiên Vương Tinh, Hải Vương Tinh. Những hành tinh này lại là trung tâm cho nhiều vệ tinh khác xoay chung quanh. Như trái đất có một vệ tinh là mặt trăng, Hoả tinh có 2, Mộc tinh có 1, Thổ tinh có 9, Thiên Vương tinh có 5 và Hải Vương tinh có 2.
Hệ thái dương rất rộng, khoảng cách từ quả đất đến mặt trời là 149 triệu cây số. Giả sử có một chiếc phi cơ bay 1.000 cây số 1 giờ, khởi hành từ quả đất hướng đến mặt trời thì phải bay mất hết 119.000 giờ, nghĩa là 17 năm liền không nghỉ, mới tới mặt trời. Còn ánh sáng mặt trời đi 300.000 cây số trong một giây đồng hồ, phải mất hết 3 phút 18 giây mới đến quả đất.
Hệ Thái dương to rộng như thế, nhưng nhà khoa học nói mặt trời là một ngôi sao trung bình trong số vô vàn những ngôi sao khác. Các ngôi sao kia là vị trí của những hành tinh hệ khác. Màu bạc trắng của con sông Ngân Hà là do ánh sáng của 100 tỷ (mỗi tỷ là 1.000 triệu) định tinh họp lại tạo thành. Giải Ngân Hà chiếm một khoảng không gian mênh mông đến nỗi ánh sáng đi nhanh như vậy, mỗi giây đi được 300.000 cây số mà phải mất 100.000 năm mới đi từ đầu đến cuối sông Ngân Hà được.
Cái vũ trụ mà nhà khoa học đã biết được một phần nào đó rộng lớn vô cùng rồi, mỗi lần nghĩ đến ta thấy nó tạp đa, có thể làm chóng mặt.
Ta thử nghĩ: sức nào, tài nào đã sinh ra và điều hành Thái dương hệ? Vũ trụ là khối hằng hà Thái dương hệ do đâu mà có? Tại sao còn đó. Tại nguyên do nào chứa được thứ tự trong lộn xộn, lộn xộn trong thứ tự? Con đường tu Phật sẽ cho ta hiểu được, thoả mãn được những thắc mắc ấy với những lý lẽ, với những thực nghiệm do chính ta tìm ra tự chứng minh lấy thôi.
Nhà Phật thường dùng danh từ TAM THIÊN ĐẠI THIÊN THẾ GIỚI để nói đến cái cảnh sở hoá của Phật (thường gọi tắt là Tam Thiên Thế Giới).
Một thế giới, theo Luận Câu Xá gồm: Bốn châu lớn, Nhật, nguyệt, núi Tu di, Trời Dục, Trời Phạm vương, Đế Thích.
Nhưng trong pháp giới, kể có hằng hà sa số thế giới đó, cứ hợp 1.000 thế giới nhỏ thành một Tiểu Thiên Thế Giới, hợp 1.000 Tiểu Thiên Thế Giới thành một Trung Thiên Thế Giới, hợp 1.000 Trung Thiên Thế Giới thành một Đại Thiên Thế Giới hay một Tam Thiên Đại Thiên Thế giới.
Nên một Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới có 1.000 triệu thế giới nhỏ do số Tiểu, Trung tạo thành: Đó là cảnh hoá độ của một vị Phật. Nhưng kinh đã dạy rằng chư Phật thì hằng hà sa số, nên số Tam Thiên Thế Giới trong vũ trụ, mà nhà Phật đã nói đến dầu tưởng tượng cho nhiều đến bao nhiêu, cũng không xiết được.
Mỗi thế giới gồm đủ sáu cõi (Lục Đạo).
Một Tam Thiên Thế Giới gồm 28 tầng trời, chia ra làm ba cõi (Tam giới) là: Tam giới gồm Dục Giới, Sắc Giới và Vô Sắc Giới.
Thế nào là Cõi?
Cõi là nơi chúng sanh nương. Loài hữu tình ở Cõi có 3:
A. Cõi Dục Giới. B. Cõi Sắc Giới. C. Cõi Vô Sắc Giới.
* Thế nào là Cõi Dục Giới?
Dục giới: nơi Tham Ái cai trị danh sắc (thân tâm) chúng sinh. Cõi Dục Giới – Thấp nhất, gồm 6 tầng.
Cõi Dục Giới là nơi chúng sanh phần lớn là hưởng cảnh ngũ dục (Sắc dục, Thinh dục, Hương dục, Vị dục và Xúc dục).
Cõi Dục Giới chia ra có 11:
1) Cõi Ðịa Ngục là cảnh giới bất hạnh, những chúng sanh ở trong cõi này hoàn toàn không có hạnh phúc.
2) Cõi Ngạ Quỷ là cảnh giới của những chúng sanh hằng chịu sự đói khát.
3) Cõi Bàng Sanh là cảnh giới của những chúng sanh có thân hình đầu đuôi ngang nhau.
4) Cõi A Tu La là cảnh giới của những người Tâm tánh hung dữ.
5) Cõi Nhân Loại là cảnh giới của loài người có trí tuệ thông minh được gọi bằng danh từ Manussàna.
6) Cõi Tứ Thiên Vương là cảnh giới của Chủ Thiên dưới quyền chủ trị của 4 vị Thiên Vương.
7) Cõi Ðạo Lợi là cảnh giới của Chư Thiên có 33 vị Trời làm chủ nên cõi này còn được gọi là cõi Tam Thập tam Thiên; theo tục truyền thì thời quá khứ có chàng thanh niên Magha hướng dẫn 32 vị thanh niên khác làm những công tác từ thiện, phục vụ cho người nên sau khi chết được sanh về cõi này.
8) Cõi Dạ Ma là cảnh giới của Chư Thiên được nhiều sự an vui tiêu diệt những sự khổ (thông thường).
9) Cõi Ðâu Suất là cảnh giới của các vị Trời thọ hưởng Quả phước nhất là Quả phước của Ba La Mật, các vị Bồ Tát trước khi thành Phật sanh lên đây để chờ cơ hội đầy đủ căn duyên liền tái sanh lần chót chứng Quả Phật Toàn Giác. (Cõi trời này có hai viện, Đâu-Suất Ngoại Viện và Đâu-Suất Nội Viện)
10) Cõi Hóa Lạc Thiên là cảnh giới của các vị Trời khi nào muốn hưởng Dục lạc thì tự hóa hiện ra mà dùng.
11) Cõi Tha Hóa Tự tại là cảnh giới của các vị Trời khi nào muốn hưởng năm món Dục Lạc thì có kẻ khác đem đến dâng. Cõi này là trú xứ của Ma Vương.
* Cõi Sắc giới: nơi thiền sinh còn dính mắc vào tứ đại: đất, nước, gió, lửa (tức “sắc”).
* Cõi Vô sắc giới: nơi thiền sinh đã thoát khỏi “sắc” (đất, nước, gió, lửa), nhưng còn dính mắc vào “danh” hay còn gọi là “tâm” (tức “vô sắc”) .
Con đường đi của Phật pháp là không còn luẩn quẩn trong Tam giới . Phật Pháp dạy chúng ta giải thoát khỏi Tam Giới, chứng ngộ Niết bàn .
– 5 tầng thiền Sắc giới còn nằm trong tứ đại.
– 4 tầng thiền Vô Sắc giới đã thoát khỏi tứ đại. Vì thế, khi các thiền sinh chứng các tầng thiền Vô Sắc không còn “thân”
Là người tu Phật hãy hiểu biết vũ trụ nhờ nơi pháp tham – thiền. Cũng chẳng nên sợ sệt mà làm nô lệ cho những loài khác, vì tất cả, nếu chưa thoát khỏi sự ràng buộc của sáu đường thì vẫn phải bị luân hồi, sanh tử, trôi lăn mãi miết trong cái động không bến bờ của Tam Thiên Thế Giới. Sự yếu hèn tự nhận mình thấp kém làm cho ta không khi nào thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn thì còn mong gì nắm giữ vũ trụ được.
Chúng ta đã phát tâm chân chính, quy y Phật Pháp nhờ gặp hoàn cảnh tốt đẹp, năng gần Thiện Trí Thức. Tuy nhiên, đừng nên “Gần Chùa gọi Phật bằng anh”; mà phải bị lỗi lầm sa đoạ, hoặc dùng dung lượng phàm phu mà đo lường giải thoát đến nỗi tự mình ngăn chận bước tiến của chính mình.
Đã có chỗ nương tựa chắc chắn, ta khá bình tĩnh sáng suốt hành vi theo Chân lý Phật, thì hiển nhiên trong hiện kiếp ắt tự mình được giải thoát sinh tử luân hồi, tức thoát vòng luân chuyển của Tam Thiên Thế Giới nhờ trọn y theo CON ĐƯỜNG NHẤT THỪA mà ta đang theo học.
Tổng hợp từ nhiều nguồn trên Internet

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *