Tui yêu cái thành phố ấy

1  
Tui yêu cái thành phố ấy,
Ở đó, tui có những chiều đi bộ lang thang dọc dài Đồng Khởi, Lý Tự Trọng, Nam Kỳ hay Pasteur. Đi mà chẳng biết đi đâu. Đi, ngó người xe dập dìu. Đi, thấy ai mua gánh bán bưng là sà xuống. Đi, cứ gặp ai ngược chiều là cười (mà ở đó, người ta ít cười với người lạ nên nhiều khi tui bị tưởng khùng). Mùa về, tui hay lượm me dọc đường, đứng ăn tại chỗ mặc kệ ngoài kia, thiên hạ nhìn mình như thú lạ. Một bữa nọ, có thằng bé đánh giày tới hỏi “Chú chú, bộ chú thèm lắm hả chú? Me này chua lè, chú thèm thì mua me Thái ăn đi”.
– Chú hổng có tiền.
Rồi nó móc túi ra cho tui 10 ngàn. Và tụi tui thành bạn.
Tối nay, mẹ nó vừa nhắn tin cho tui, khoe bạn ấy mới được lãnh thưởng cuối năm.
Bạn bè, khởi đi từ chua loét mà cuối cùng, ngọt ngào vậy đó.
Saigon đẹp, Saigon tử tế, Saigon hào sảng. Chỉ cần đủ bao dung để nhìn nó bớt hằn học, ta sẽ cảm nhận ngay những điều ấy thôi mà.

Comments 2

  • Hoi xua e cung hay di bo o do moi khi di hoc ve ma Sao Khong thay ai luom me vay ta

  • Tuần rồi đang cuốc bộ ngang một nhà kia thấy mấy trái ổi nầy rụng đầy ngoài hàng rào, chị nhớ tới em rồi thì ngồi xuống lượm một hơi được nhiêu nè!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *