Độ rày có thêm việc: bán trái cây

1  
Độ rày có thêm việc: bán trái cây.
Mấy bữa trước, có dì kia chắc ngoài 60, đẹp người, đậu chiếc xe Van trước chỗ tui, bước vô chào rồi “Dạ cậu ơi, cậu cho tui đậu nhờ trước tiệm một chút được hôn cậu?”.
– Dì cứ thoải mái đi, parking này là của chung mà, thấy trống thì đậu thôi dì.
Dì cám ơn rồi mở cốp xe, sắp xếp những chuối, những mít, những rau vô mấy chiếc mâm lớn rồi khệ nệ bưng qua trước nhà hàng, bày ra. Dì bán bên đó vì lúc nào cũng có khách ra vô.
– Nặng lắm, dì cứ sắp đi, để con khiêng qua bển cho.
Đó là một người đàn bà Nam bộ hiền lành, khiêm nhường và hào sảng. Nói chuyện với ai cũng thưa cũng dạ, ai trả giá bao nhiêu cũng bán. Đã vậy còn hay hốt cho thêm lúc nhúm ớt, khi lọn hành. Tự nhiên thấy biết ơn dì vì đã mang nguyên cái miền nhớ, mang nguyên cái chợ Việt hồn hậu bày ra đây, trước mặt mình.
Sau khi bày hàng ra xong, dì quay về đóng cốp xe. Tui kêu “Dì cứ mở đi, không sao đâu. Con ngó chừng cho, ai mua con bán giùm. Được thêm nhiêu hay nhiêu dì ơi”.
Hôm bữa, có chị kia ghé vô hỏi miếng mít này nhiêu vậy em trai.
– Dạ 15 đồng chị ơi.
– Sao bà già bên kia bán miếng cỡ vầy có 13 mà ở đây 15?
– Dạ chị thông cảm giùm em, 2 đồng là tiền trả cho trai đẹp bán đó chị.
Vậy mà chỉ cũng mua. Mua mà không quên chửi “Thằng quỷ sứ, cái miệng dẻo đeo”. (Đôi khi bạn phải chấp nhận một thực tế rằng đẹp trai và có duyên, rất có lợi. Hé hé)
Khi đã thân nhau hơn, hai dì cháu có kể cho nhau nghe chút chuyện mình. Thằng con trai dì giỏi à nha, dược sĩ chớ bộ. Nó đâu có cho dì đi buôn bán cực khổ vầy nhưng ở nhà dì buồn tay buồn chưn. Bán buôn kiếm thêm ít gởi về bên nhà cho mấy anh chị em còn nghèo, nuôi bà má đau yếu. Miệng kể, môi cười mà mắt hổng có vui.
Rồi cuối cùng, tui cũng biết ra rằng dì nói dối. Thằng con dì thấy xấu hổ hay sao đó mà biến mất khỏi cuộc đời mẹ mình, để bà thui thủi, vất vả và chông chênh. Hèn gì, hôm bữa khiêng phụ đồ xong, tự nhiên dì nắm tay tui mà rơm rớm “Dì ước có được đứa con giống vầy nè”.
Còn một khúc nữa, buồn như cải lương Đời Cô Lựu nhưng thôi, hổng kể. Chỉ ước rằng mình có một người mẹ như vầy nè, một người mẹ mà con cái có sai quấy, có tệ bạc tới đâu, cũng giành hết phần lỗi về mình.
Dù ở đâu trên trái đất này, mẹ vẫn muôn đời là Mẹ-Việt-Nam.