https://youtu

Nguyễn Ánh 9 (Nguyễn Anh Chính)
18 tuổi, nhạc sĩ gặp mối tình đầu. Nhưng dường như là số phận, những mối tình quá đẹp, thường khó vẹn toàn. Gia đình cô gái không đồng ý cho con mình yêu anh nhạc sĩ nghèo, sống lang bạt kỳ hồ. Ngăn không được lòng đôi trẻ, cha mẹ đưa cô gái sang Pháp sống, hòng ngăn cản mối tình với chàng nhạc sĩ.Trong tâm trạng tan nát, bẽ bàng vì lầm tưởng bị người tình phụ rẫy, Nguyễn Ánh 9 viết bài Không. Ca từ “Không, tôi không còn, tôi không còn yêu em nữa” như từ chối, như cố quên. Ca khúc Không nổi tiếng ở thập kỷ 70 đến mức công chúng gọi Nguyễn Ánh 9 là ông Không.
Năm 1965, nhạc sĩ lập gia đình và tin tưởng những dông bão của mối tình đầu sẽ ngủ yên. Chăm chút, trách nhiệm hết mực với vợ con, nhưng ông không giấu lòng mình: “Vợ tôi là một người phụ nữ dịu hiền nhân hậu, có lẽ chẳng người phụ nữ nào đủ vị tha và hy sinh cho chồng mình như cô ấy. Tôi mắc nợ trọn kiếp với người bạn đời, bởi tình yêu đã vĩnh viễn câm lặng, trái tim tôi không còn cảm giác sau hình ảnh của mối tình đầu”.
Năm 1974, ông gặp lại người tình xưa khi cô về Sài Gòn, cô vẫn một mình, vẫn yêu ông và chẳng oán trách gì. Đã lỡ làng, có xót xa thì cũng đành sống cho hết bi kịch một kiếp người. Họ lại xa nhau, lần này là mãi mãi, không 2 ra đời.
sưu tầm: internet
See Translation