“Thỉnh thoảng

“Thỉnh thoảng, để thu hút sự chú ý của khách qua đường, người bán bóng bay thả lên trời một quả bóng màu xanh, rồi trắng, rồi đỏ, rồi vàng… Một chú bé da đen đứng ở góc đường nhìn mãi theo những quả bóng ấy rồi ngập ngừng hỏi: “Ông ơi, nếu… ông thả một quả bóng màu đen, nó có bay lên được không?”. Người bán bong bóng nhìn thật sâu vào mắt chú bé, mỉm cười: “Chú nhóc ạ, không phải do màu sắc mà chính những thứ có bên trong quả bóng mới làm chúng bay lên được”.

Khi ta vẫn còn bé con. Khi chưa ai dạy ta biết nhìn vào bên trong thay vì những màu sắc bên ngoài. Chưa ai dạy ta rằng dù ta có thiếu thốn thế nào chăng nữa, ta vẫn luôn sở hữu điều gì đó có thể khiến người khác ghen tị và thèm muốn.”
– Trích “Những lối về ấu thơ” –
See Translation